Ri T Ging Hát …

 

Hoàng Quân

 

 

Năm cuối của tiểu học, tôi mang về nhà mỗi tháng một bảng danh dự. Có lúc màu vàng, có lúc màu xanh. Thường là hạng nhì, đôi khi hạng ba của lớp Năm B, trường Nữ Tiểu Học Quảng Ngãi. Tôi hằng mơ, sẽ có lần lên hạng nhất để đẩy Ba Nhị xuống hạng nhì.  Cô giáo của tôi, cô Du, là người Huế. Trong con mắt của tôi và rất nhiều học trò của lớp Năm B, cô Du là cô giáo đẹp nhất thế giới. Cô hay mặc áo lụa tơ tằm màu hồng, màu vàng. Cô đi guốc đa- kao, gót nhọn. Mỗi khi đi sau cô, đám học trò hay dành nhau bước cho trúng những lỗ tròn nhỏ trên đường đi, do gót nhọn của guốc để lại. Cô có răng khểnh, cô cười thật dễ thương. Cô hay cười, lúc nào cũng tươi vui. Tôi mơ làm cô giáo. Đúng hơn, mơ làm cô Du. Quỳnh Lâm nhận nhiều bảng danh dự. Nhưng không nhiều bằng tôi. Cô Du thương cả lớp, nhưng đặc biệt thương Quỳnh Lâm và tôi nhiều hơn một tí.

 

Kết thúc niên khóa 71-72, xong tiểu học, tôi được phần thưởng ưu hạng. Trong lễ phát thưởng luôn có chương trình văn nghệ. Cô Du tập học trò múa bài Hè Về. Tôi vẫn còn văng vẳng bên tai : ...Đàn nhịp nhàng, hát vang vang, nhạc hòa thơ đón hè sang..., với những ‘vũ công’ mặc những áo đầm xòe màu hồng do cô Du tự vẽ kiểu. Cô Du tập cho ban hợp ca của lớp bài Nhạc Ngày Xanh: Đời còn tươi như hoa mới nở sớm mai, sáng ngời. Đời còn thắm như mây non bay ven trời.....Quỳnh Lâm và tôi bước lên trước hai bước, cầm tay nhau hát: Đường đi ánh sáng tương lai mong chờ. ..v́ đời ḿnh c̣n được sống biết bao nhiêu ngày xanh...

 

Cô Du chọn hai đứa tôi hát đoạn này, không phải v́ hai đứa hát hay. Mà có lẽ vì cô Du thương chúng tôi nên xếp đặt như vậy. ...Đường ta ta cứ đi, đời ta bao nỗi vui. Ḷng ta chan chứa t́nh bạn bè. Ngày mai xong ước mơ, nhiều khi trong gió thu ,nhìn nhau ta nhớ nhung ngày thơ... Mấy chục năm qua, tôi chưa xong những ước mơ. Nhưng Quỳnh Lâm và tôi may mắn, còn gặp lại nhau, chúng tôi hay ôn lại chuyện xưa. Không biết bây giờ cô Du ở đâu. Nhớ đến cô, lòng tôi vẫn là những thương mến, ngọt ngào.

 

Thiệt ra, tôi đă mon men t́m đến ánh đèn sân khấu lúc mới vào tiểu học. Hồi đó, vườn trước của nhà, Ba tôi ngăn một đoạn, làm hàng rào cao, đóng mấy chuồng nuôi gà Mỹ ...kiểng. Thỉnh thoảng, tôi và em tôi, Ngọc Hiền, rủ mấy đứa bạn hàng xóm, con Ba bên tiệm tạp hóa Mỹ Đông An, con Nguyệt tiệm vải Phạm Ngọc Anh, vô chuồng gà làm văn nghệ. Chúng tôi dùng kim băng, găm bốn góc của hai cái khăn tắm trên vai làm áo dài. Chúng tôi tŕnh diễn hoạt cảnh... có người con gái buông tóc thề........rồi yểu điệu vuốt mái tóc thề....bum bê cụt ngủn.  Nhưng những vũ khúc nghê thường đó không kéo dài được lâu. V́ đám khán giả gà cứ ngủ gà ngủ gục. Các vũ công đâm chán, giải tán gánh múa, chuyển qua chơi tố lon, u mọi hấp dẫn hơn nhiều.

 

Lên Nữ Trung Học, tôi lơ là múa hát, mặc dầu tôi biết rất nhiều nhạc. Nhạc tình đã làm trái tim tôi rung động rất sớm. Vừa rời tiểu học, tôi đã lặng người khi nghe... Kiếp nào có yêu nhau, thì xin tìm đến mai sau... Còn tóc bum bê, còn mặc áo đầm mà tôi đã thổn thức với ...Tóc dài tà áo vờn bay...Hồi lớp chín bốn, Kim Trâm hát ...Ừ thôi em về, chiều mưa dông tới...Tôi thuộc lòng bài hát dễ thương đó và biết bao nhiêu bài hát dễ thương khác. Nhưng tôi chưa bao giờ hát trong lớp. Thầy T đến cạnh bàn tôi :

-       Ngọc Thúy hát bài chi hè?

-       ...

-       Hát bài ‘Thúy Đã Đi Rồi’ cũng được.

 

Tôi cúi gầm mặt. Không trả lời. Tôi muốn thầy phải nhận thấy, tôi từ chối sự quan tâm đặc biệt thầy dành cho tôi. Bao năm trôi qua, bây giờ nghĩ lại, tôi cầu mong thầy T. không để ý đến ánh mắt tối sầm của tôi dành cho thầy. Tôi, chứ không phải thầy, mới thật dễ ghét.

 

Năm 1975, trong tranh tối tranh sáng của cuộc đổi đời, tôi buộc phải gia nhập ‘đội múa nhân dân’. Đã là học sinh lớp chín, tôi và Kim Hoa già nhất trong đám. Đội múa do ông Lai làm đạo diễn. Chúng tôi hay  tập múa trên lầu của tiệm chạp phô Phước Hiệp Thái, đường Phan Bội Châu, gần Ngă Tư Chính. Tôi chẳng vui sướng gì khi mặc đầm, đội cái mũ thủy thủ, rồi múa may lằng nhằng với mấy đứa con nít khác. Nhưng tính lại, đóng góp văn nghệ như vậy vẫn thoải mái hơn là dang nắng ngoài đường, tham gia những chuyện vớ vẩn khác. 

 

Sau đó, tôi vô Sài G̣n. Mỗi mùa hè, tôi về thăm Ba Mạ ở Quảng Ngãi.  Ban ngày phụ Mạ bán hàng ở tiệm cơm. Buổi tối, thỉnh thoảng tôi xin Mạ cho ngủ  lại nhà Minh Kha ở ngã tư chợ Quảng Ngãi. Hai đứa chong đèn chép cho nhau những bản nhạc đã bí mật tìm ra đâu đó. Rồi chụm đầu khe khẽ hát với nhau:

Over and over I kiss you again. Over and over I whisper your name,

Chúng tôi trao đổi những bài hát "dân dă" học trong trường sư phạm anh văn.

For I’m going to Louisiana….
Singing Polly-wooly-doodle all the day

hoặc bài Red River Valley

From this valley you say you are going

we will miss your bright eyes and sweet smiles

 

Tôi vào lớp 11, trường Marie Curie, vẫn học giỏi như xưa. Tôi bị bắt buộc tham gia múa lụa. Dù nghe bản nhạc không biết bao lần để tập múa, bây giờ tôi chỉ nhớ lõm bõm...Hà Tây, cửa ngõ thủ đô...

 

Đến kỳ nghỉ hè, phải sinh hoạt hè. Tôi lại được chọn làm chị nông dân trong màn múa, gì mà ...Ta cuốc cho nhanh, cho đều, ...anh công nhân cầm búa, chị nông dân cầm liềm...Lúc đó, tôi chơi thân với Lan Hương, ở cùng hẻm 533 Nguyễn Huỳnh Đức, cách nhà tôi mấy căn. Lan Hương hơi thấp và mập hơn tôi một chút. Chị của Lan Hương ghẹo, hai đứa tôi đi chung giống số 10. Tôi là số 1, còn Lan Hương là chữ O tròn vo. Đáng lẽ tôi cao hơn thì làm công nhân. Nhưng anh “đạo diễn” khuyên, tôi nên thủ vai làm ruộng, v́ tôi mặc áo bà ba lụa vàng (mượn của chị tôi) thấy xinh hơn. Lan Hương dễ dãi, đồng ý làm công nhân, mặc cái quần yếm màu xanh, rộng thùng th́nh coi tức cười quá trời. Lan Hương hát hay và tự đệm đàn tây ban cầm. Lan Hương có sáng tác bài Chào Mừng Thầy Cô. Lan Hương thỉnh thoảng qua nhà tôi chơi và tập cho tôi hát:

...

Chào mừng thầy cô trong niên học mới

Ta nghe niềm vui như tiếng sóng lao xao

….

Tình bạn bè thắm tươi, tình thầy trò ngát hương.

Ôi đời đẹp ngời với tất cả yêu thương.

 

Thấy Lan Hương vừa đàn, vừa hát, tôi mê quá. Nghe Như Loan- cô bạn cùng lớp- giới thiệu, tôi đạp xe lên nhà Như Loan, ở đường Cách Mạng Tháng Tám(Lê Văn Duyệt cũ) để hai đứa học chung ghi - ta  mô - đéc. Xong một tháng, tôi chỉ biết tưng tửng mỗi bài Phôi Pha. Bất kể sáng, trưa, chiều, tối, nếu ôm đàn thì tôi chỉ biết...Ôm lòng đêm, nhìn vầng trăng mới về...Chỉ cần nhớ ba hợp âm: Am, C và G7. Mà hình như ông sư phụ đó cũng không biết nhiều hơn.  Tôi rút lui. Tình cờ, thời gian đó, chị Thanh Tâm quen với thầy Bùi Thế Dũng. Thầy Dũng đồng ý dạy nhạc guitar cổ điển cho ba chị em. Tôi dấu tiệt thầy Dũng về khoá học chơi đàn đệm cấp tốc của tôi. Chị Cẩm Thành lúc đó đang được người yêu gởi gắm đi học đàn ở nhạc sĩ Dương Thiệu Tước.

 

Vào Đại Học Sư Phạm, sinh viên khoa ngoại ngữ chúng tôi rất "ta đây", v́ được phép hát công khai nhiều bài hát tiếng Anh. Tôi hay cặp kè với Thanh Nga, ê a những love songs:  Imagine you and me, I do, no matter how the world would be..., hoặc And they called it puppy love..., hoặc You are the answer to my lonely pray, you are an angel from above ... Thanh Nga dễ chịu, không chê tôi hát dở. Vẫn chỉ dẫn cho tôi hát, khi nó tìm được bài mới.

 

Anh Nam, trưởng ban văn nghệ lớp Anh 1 B chúng tôi, là giọng ca chính cho ca đoàn, hình như ở nhà thờ Cứu Thế. Anh Nam hát rất hay, giọng truyền cảm, mặc dầu "nhan sắc" của anh Nam có tính chất "khủng bố". Anh Nam chọn Thanh Nga, Dung và tôi để hát Dân Ca Ba Miền, đóng góp vào đêm văn nghệ khoa ngoại ngữ. Thanh Nga và Dung nói giọng bắc và hát có vẻ chuyên nghiệp lắm. Dung hay nhái giọng ca sĩ Thái Thanh. Tôi băn khoăn với anh Nam, sợ bị ăn cà chua. Anh Nam trấn an:

-       Ngọc Thúy yên tâm, anh Nam sẽ dạy cho Thúy hát đúng. Dễ ẹc hà.

 

Dung hát bản miền bắc, mặc áo tứ thân, đội khăn mỏ quạ. Thanh Nga một hai xí bản miền trung, chiều chiều dắt Mạ qua đèo, chim kêu bên nớ, vượn trèo bên ni. Thanh Nga nói, chỉ thích mặc áo dài khăn đóng, mà nó đã có sẵn một bộ tuyệt đẹp rồi. Tôi đành phải nhận vai miền nam, mặc áo dài đơn giản, khoác cái khăn thôi. Tôi nhủ thầm, tại hai con nhỏ kia là ca sĩ thứ thiệt, nên ưu tiên hơn. Anh Nam an ủi tôi:

-       Đúng ra, Ngọc Thúy gái Huế, làm miền trung. Nhưng làm con gái nam nhí nhảnh, cũng dễ thương lắm.

Vậy là tôi xiêu lòng. Ngoài những giờ tập chung ba đứa, anh Nam phải ‘bồi dưỡng nghiệp vụ’ cho tôi... Người dưng khác họ, chẳng nọ thời kia, nay dìa thì mơi ở...lòng thương nhớ thương.

Tôi thấy mình to gan thiệt, nhưng phóng lao thì phải theo lao, chứ đâu có rút lui được nữa. Đêm đó, trường có mời ca sĩ Thanh Lan đến giúp vui. Tôi đâu thưởng thức gì được đâu, cứ dợt đi, dợt lại cho đến lúc lên ...đoạn đầu đài. Những năm đó, Việt Nam theo CNXH, tức là cả nước xếp hàng ...mua thực phẩm. Bởi vậy, cà chua không đủ để ăn cho có sinh tố, thì thừa đâu mà ném vào ca sĩ dỏm. Hên cho tôi, thiên thời, địa lợi!

 

Sau đó, tôi không còn đèo bòng sân khấu, nhưng vẫn tụm năm, tụm ba hát nhạc Anh, nhạc Pháp. Tôi theo Tuyết Nhung, cô bạn thời Marie Curie, học tiếng Pháp, ("ông" thầy là anh chàng Phú, nghe đâu dân trường tây thiệt), để bắt chước hát Tous les garcons et les filles, hoặc Main dans la main. Nếu ông tây, bà mỹ nào nghe tôi hát, sẽ nghĩ, tiếng Việt sao cũng hơi hơi giống tiếng Pháp, tiếng Anh.

 

Sang năm thứ ba ở Đại học sư phạm, anh Vượng cho phát hành một tập nhạc tiếng Anh bỏ túi, gồm những bản nhạc cho nhi đồng. One, two, three, four, five. Once I caught a fish alive… Tập nhạc dễ thương. Những bài hát cũng dễ thương. Nhờ vậy, tôi có thêm vốn liếng để hát, khi đi kèm trẻ tại gia. Tôi thích, nhưng nhát và hà tiện lời khen, không dám nói ‘nhà xuất bản’ dễ thương.

 

Anh Vượng thành lập một ban hợp ca hay- hát-không-cần-hát-hay, rủ tôi gia nhập. Tôi có hơi ngại một tí tẹo, nhưng không có ý định từ chối. Anh Vượng đã tự tay kẻ cho tôi mấy tập chép nhạc. Bức tranh cây đàn bỏ quên anh làm tặng tôi, đang chễm chệ trong phòng khách ở nhà. Không sao, ca sĩ hát dở người ta chê …ông bầu. Tôi nhớ, tôi đứng gần chị Khiêm, tay đàn dương cầm của nhà thờ Lăng Cha Cả, cất giọng...Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những bông hoa và những nụ cười... khán thính giả là lớp Anh 3B.  Bạn bè trong lớp thương tôi và đã quen với giọng ca “dỏm” của tôi rồi.

 

Khi đi thực tập ở hợp tác xã Tân Thắng, Hóc Môn là sinh viên năm thứ ba, chúng tôi chưa được lên lớp dạy, mà chỉ phụ làm “công tác chủ nhiệm”. Tôi và vài người khác phụ trách lớp 11B. Lớp có màn hoạt cảnh Bạch Tuyết và bảy chú lùn, lời Việt theo bài Jingle Bells. Con bé Giang lớp trưởng tường thuật với tôi:

-       Cô ơi, thầy Hải trưởng ban văn nghệ nói là biết cô. Hồi xưa phải cô ở ngoài trung xa tít mù không?

-       Đúng rồi. Nhưng cô không nhớ có biết ai là thầy Hải.

-       Không sao đâu cô. Mai mốt em chỉ thầy cho cô. Khi lớp mình trình diễn, cô lên ca chung với tụi em, hổng chừng thầy Hải cho tụi em thêm điểm. Cô ca nha cô, nha cô.

-       Màn trình diễn của học trò. Cô giáo đâu có tham gia được. Tôi ngần ngại.

-       Cô không cần ca, cô chỉ lên sân khấu đứng với tụi em là được. Giang và mấy đứa học trò khác nhao nhao.

-       Thôi, không được đâu. Tôi dứt khoát.

-       Vậy thì mai tụi em dẫn cô lại giới thiệu với thầy Hải. Cô nói với thầy Hải, là cô tập cho bọn em múa bài này. Giang vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

-       Lại gặp thầy Hải thì được. -Tôi cũng tò mò muốn biết thầy Hải là ai. - Nhưng cô đâu có tập bài này cho tụi em đâu!

-       Cô cứ gặp thầy, rồi cô nói sao cho hay thì thôi.

 

Trời đất, biết nói gì đây. Đến khi đám học trò kéo tôi đến gặp thầy Hải, thì tôi mới nhận ra người hơi quen quen ở Quảng Ngãi. Anh Hải học cỡ lớp chị tôi, con nhà thuốc tây ở đường Phan Chu Trinh th́ phải. Nhắc lui, nhắc tới, tôi nhớ mang máng, chắc cũng có thấy anh một vài lần. Tôi chẳng biết làm sao để quảng cáo màn vũ của lớp 11B với anh Hải. Tôi cũng hơi tệ. Gặp đồng hương nơi xứ người mà chẳng tỏ vẻ tay bắt, mặt mừng gì cả. Không biết hồi đó anh Hải có vì người quen, mà cho thêm màn vũ của lớp 11B thêm vài điểm chăng. Theo đề nghị của anh Kiệt trưởng lớp, các thầy cô giáo tập sự cũng phải góp vui trong đêm văn nghệ trường. Tôi lại gan tới trời, cùng với Dung, hát bài Sing Your Way Home tặng học trò.

Sing your way home at the close of the day.

Sing your way home drive the shadow away.

Chị Yến bắt chồng chị phải chụp cho tôi mấy tấm hình. Ca sĩ lên sân khấu, chị không bàn bạc ca hay, ca dở. Mà chị cứ khen lấy khen để, rằng Ngọc Thúy xinh quá, chụp hình chắc ăn ảnh lắm. Mấy đứa học trò, vì thích cô giáo, nên cũng khen hay tá lả âm binh. Cô giáo thích chí cười híp cả mắt.

Hóc Môn- Việt Nam 1981

 

Tôi vẫn lén thầy Bùi Thế Dũng học thêm đàn đệm. Thanh Nga chỉ cho tôi đệm bài Tình Xa, đến đoạn ...Ôi, tiếng buồn rơi đều, nhìn lại mình đời đã xanh rêu..., rải đều nốt như kỹ thuật trémolo. Bây giờ tôi không còn đàn cho mình hát nữa. Lẩm nhẩm mấy câu: Đôi khi ta lắng nghe ta, nghe sóng âm u, dội vào đời buốt giá, hồn ta gió cát phù du bay về.. , tôi buồn rũ cả người, chẳng vì duyên cớ gì cả.

 

Tuyết Nhung thần tượng tôi lắm. Tuyết Nhung có rất nhiều bạn, lại hay họp mặt hát hò. Tôi mới học được bài Em Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thụy Miên qua anh Trung, bồ chị Cẩm Thành. Tôi dợt ráo riết… Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân. Nhớ lá thư xanh và chuyện t́nh hồng… Tuyết Nhung làm sinh nhật rình rang, kéo tôi đi trình làng. Sau đó, tôi nổi như...bèo, trong đám bạn của Tuyết Nhung. Tuyết Nhung lại còn phóng đại, thêu dệt nhiều huyền thoại về tôi, làm bạn bè Tuyết Nhung cứ tưởng tôi là tay danh cầm của thế kỷ. Giáng sinh năm 1981, Tuyết Nhung một hai kéo tôi đi chơi Lái Thiêu với lớp Tuyết Nhung bên Cao Đẳng Sư Phạm. Tuyết Nhung lăng xê tôi kỹ quá, nên các thầy giáo của Tuyết Nhung yêu cầu tôi hát. Tôi ôm đàn hát...Xin cho một người vừa nằm xuống thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang.. Hát xong, tôi cũng giật cả mình. Đi du ngoạn, có chơi rượt bắt dưới những hàng cây, có chèo xuồng trong lạch, có kể chuyện vui, vui thật vui, mà tôi lại đi hát một bản nhạc lạc điệu. Vậy mà, ai cũng tán thưởng, lại yêu cầu hát thêm. Thôi, tra tấn người khác như vậy là đủ rồi. Chuyến đi chơi thật vui, tôi quen thêm nhiều người, rất lý thú, đặc biệt. Chưa kịp kết chặt tình thân, một tháng sau tôi rời Việt Nam. Thư từ cho tôi, Tuyết Nhung vẫn nhắc hoài kỷ niệm Lái Thiêu và những lời thăm hỏi thắm thiết của các thầy và bạn Tuyết Nhung.

Lái Thiêu-Việt Nam 1981

 

Sang Đức, tôi tưởng như mình sẽ chẳng mấy khi có dịp nghe và hát tiếng Việt. Vậy mà, tính ra tôi được nghe rất nhiều và được hát bất cứ bản nhạc nào mình thích.

 

Trường Đức ngữ GFBA  e.V. tổ chức một đêm văn nghệ ở tòa thị sảnh, để giới thiệu cho người dân thành phố Heilbronn sự có mặt của nhóm người Việt Nam. Vì số ‘nghệ sĩ’ hạn chế, nên các ‘minh tinh’ phải xuất hiện ở nhiều màn khác nhau. Vừa đọc xong diễn văn khai mạc Đêm Văn Nghệ Việt Nam, tôi tất tả quay vào hậu trường để chuẩn bị trình diễn vũ khúc Dân Ca Ba Miền. Là đạo diễn, tôi bí mật chọn cho mình những vai ...đào thương. Miền Bắc với bốn cô trong áo dài tứ thân. Miền Trung với bốn cô trong áo dài vàng và khăn đóng. Chị Thanh Tâm, chị Cẩm Thành thủ hai vai. Miền Nam trong nhạc phẩm Lý Ngựa Ô, hai cô, hai cậu. Đáng lẽ tôi làm cô gái miền trung, mặc áo dài khăn đóng xinh xắn. Nhưng trong hoạt cảnh Ly Rượu Mừng, tôi đă "dành" vai cô dâu, mặc áo dài khăn đóng, ôm hoa cưới, đẹp quá trời rồi, cho nên tôi chọn làm cô gái nam. Minh Châu và Thái một cặp, tôi và Tuấn một cặp. Tới đoạn: Là đưa ý a đưa nàng, anh đưa nàng về dinh, Thái cầm dù cụng đầu Minh Châu rất tự nhiên. Tuấn thì cứ lọng cọng. Tôi cứ phải sửa hoài. Tuấn than thở:

-       Bác Thúy “đì” tớ hoài. Lúc nãy tập Ly Rượu Mừng, bác la tớ um sùm, làm tớ quýnh quáng, không biết làm sao.

-       Xời ơi, làm chú rể khoẻ ru, đâu có khó gì đâu. Minh Châu chen vào.

-       Đúng đó bác Châu, bác Tuấn chỉ đi có mấy bước theo hai câu: Rượu hân hoan mừng đôi uyên ương, xây tổ ấm trên cành yêu thương, Thúy nhắc hoài mà bác Tuấn chẳng nhớ. Tôi tiếp lời.

-       Khổ lắm! Mấy bác không biết đó chứ.  Tớ đi hơi nhanh chút xíu, là bác Thúy nhéo sứt cả da. Cô dâu gì mà dữ như cọp. Tuấn phân bua

-       Giỡn hoài. Cọp nào mà dữ bằng bác Thúy. Mày không thích thì làm công nhân đi. …người công nhân ấm no, thoát ly đời gian lao nghèo khó..., tao làm chú rể cho. Thái đề nghị.

-       Làm gì cũng bị bác Thúy dũa te tua cả, làm chú rể có lý hơn. Tuấn cười tủm tỉm.

 

Lúc tập dợt, Tuấn cứ làm sai hoài, vậy mà hôm trình diễn lại nhuyễn nhừ. Khi xem hình văn nghệ, cả lớp cứ chọc chú rể Tuấn hoài. Tuấn tỉnh bơ:

-       Mấy bác cứ chọc Tuấn ngố đi, miễn Tuấn ngố có tấm hình cụng đầu bác Thúy là được.

             Heilbronn- Đức Quốc 1982

Sau đêm văn nghệ, trường tôi nổi như cồn. Các hội đoàn người Đức mời chúng tôi đi lưu diễn màn múa đũa Vần thơ sầu rụng. Đài phát thanh của tỉnh đến phỏng vấn. Hên cho tôi, người ta chỉ hỏi vài ba câu đơn giản, nên tôi không đến nỗi cà lăm, cà cặp. Sau đó, người ta yêu cầu hát một bản nhạc giáng sinh. Anh Công đề nghị hát Đêm đông lạnh lẽo chúa sinh ra đời...Anh Công một bè, tôi một bè, vẫn đầy đủ...Người hỡi, hãy kíp bước tới, đến thăm, đây hang Bê Lem...

 

Khi Bê con trai tôi bắt đầu học nói, tôi dạy Bê hát nhiều bài hát nhi đồng. Hai mẹ con hát với nhau: Hai chú gà con, Một đàn vịt, Hai con thằn lằn, Con chuồn chuồn, Con chim non...Bê thuộc cả bài Việt Nam dài thật dài. Bê đã trình diễn nhạc phẩm Em Bé Quê thật xuất sắc và được giải nhất trong Tết Trung Thu do sinh viên Việt Nam ở Frankfurt tổ chức. Có vài năm, tôi chẳng ‘rớ’ tới một bài tình ca theo ‘trình độ’ của tôi. Tôi bận chạy theo thị hiếu của Bê. Tôi tập lắng nghe Backstreet Boys, N-SYNC. Tôi tìm đâu đó một mẫu số tạm thời của hai thế hệ qua Celine Dion, Mariah Carey, Atomic Kitten...Dần dà, Bê tách sang con đường khác. Bê đi thư viện mượn cho tôi dĩa CD của Adams Bryan, Bon Jovi. Bê kể, trong ti vi có chương trình nhạc André Rieu cho tôi. Tôi không còn khái niệm gì về những bài hát trong dĩa CD Bê lựa cho Bê. Bê vẫn vui lòng thâu nhạc Việt, nếu tôi yêu cầu. Tự trong sâu thẳm của lòng mình, tôi mong có ngày Bê sẽ nghe được tình ca Việt Nam.

 

Tôi theo lớp Jazz Dance, học các điệu trích đoạn trong vở nhạc kịch Grease. Tôi nghĩ, về sẽ truyền nghề cho bé Cốm. Bé Cốm cũng có tính xí xọn không thua gì dì Thúy mà. Tôi định đi mua dĩa CD, rồi về nhà ôn kỹ những bước đã học trước khi truyền nghề cho đệ tử. Rồi mùa xuân đến, tôi bận quan sát các loại hoa xuân tôi ươm trồng. Hôm nay uất kim hương vừa nảy chồi. Hôm nay thủy tiên vừa có thêm lá...Tôi bỏ lớp Jazz Dance, tôi không có thì giờ ra phố tìm mua dĩa nhạc. May mà tôi chưa hứa hẹn rùm beng với bé Cốm, chứ không lại mang tiếng mười voi không được bát nước xáo.

 

Một lần tôi đang ủi áo quần, thời gian đó, anh Lợi mới tặng cho tôi dĩa The Phantom of the Opera. Đầu óc tôi cứ lởn vởn bài All I Ask of You. Vừa chăm chỉ miết bàn ủi trên áo, tôi cất giọng...Say, you’ll share with me one love, one lifetime, say the word...Từ trong phòng Bê phóng như bay ra, mặt hốt hoảng:

-       Mẹ, Mẹ có bị sao không Mẹ? Mẹ có bị phỏng không?

Tôi ngơ ngác nửa giây, rồi chợt hiểu:

-       Không, Mẹ cám ơn Bê cưng. Mẹ chỉ hát thôi.

-       Con mừng quá, con tưởng Mẹ bị đau.

Tôi buông bàn ủi xuống, ôm Bê, lòng thương yêu vô hạn. Bê nghĩ đến mẹ như vậy, mẹ vui sướng vô cùng. Nếu mẹ là một danh ca, mà con của mẹ hờ hững với mẹ, thì làm sao mẹ có được niềm hạnh phúc này.

 

Có lần Bê hỏi:

-       Mẹ ơi, Mẹ có bao giờ ước mơ là Mẹ thành ca sĩ không?

Tôi đã có lúc to gan, nhưng chỉ dám mơ làm nhạc sĩ.

-       Không, chưa bao giờ mẹ ước là ca sĩ. Nếu mẹ mà có giấc mơ này, mẹ con mình chết đói nhăn răng rồi.

Chồng tôi góp lời:

-       Làm sao chết đói được. Ăn cà chua với trứng thúi mệt nghỉ.

 

Nghe nhạc và hát tự bao giờ đã trở thành một sinh hoạt quan trọng trong đời sống hàng ngày của tôi. Đôi khi ở nhà một mình, tôi tự cho phép điều chỉnh âm thanh như mình thích.  Khi nghe nhạc vui, hoặc nhạc ngoại quốc tôi có tật mở nhạc thật to. Có lần, tôi đi bác sĩ để khám tai. Tôi lo, tật nghe nhạc to  có thể là hiện tượng của bịnh lãng tai. Ông bác sĩ cân, đo, đong, đếm, xong, tuyên bố: khả năng thẩm âm của tôi rất tốt. Tôi cũng để ý rằng, nếu những điều tôi muốn nghe, thì ai có nói nhỏ bao nhiêu tôi vẫn ‘lãnh hội’ được.

 

Tưởng đă bỏ giấc mộng ánh đèn sân khấu. Dè đâu, năm ngoái, chị Nhất Nương (ái nữ của soạn giả cải lương Hoa Phượng) - bà "bầu" của Câu Lạc Bộ Sân Khấu Muenchen- bỗng nhiên nóng bầu nhiệt huyết yêu nước. Chị Nhất Nương muốn đưa màn hoạt cảnh Hội Nghị Diên Hồng vào chương tŕnh Giai Điệu Mùa Thu 2011. Mấy chục màn ca vũ nhạc kịch của chương tŕnh đều được tập dượt hàng tuần, miệt mài năm, sáu tháng. C̣n hơn một tháng trước tŕnh diễn, làm sao mà nhào nặn hoạt cảnh đây. Vợ chồng chị Nương đă lo t́m nhạc bản, nhờ ban nhạc chơi nhạc nền. Anh chị cũng lo y trang. Đến phần diễn viên, anh chị nh́n tới nh́n lui, thấy mấy người bạn đồng niên thật thích hợp với các vai bô lăo. Tức là lên sân khấu chẳng cần hóa trang, mà giống y...bô lăo. Vậy là vợ chồng tôi cũng được hai vai. Chị Nhất Nương biết tỏng là các bô lăo đă có phần lụm khụm, nên chị không dám bày vẽ nhiều màn, nhiều cảnh. Vài động tác căn bản cho thích hợp với quan hệ vua dân thuở xưa.

Ḷng dân Lạc Hồng nh́n non nước yêu quê hương

Giống anh hùng nâng cao chí lớn….

 

Diễn có mấy phút mà các bô lăo xem ra rất căng thẳng. Dầu vậy, ai nấy rất phấn chấn, nên khi hô "Quyết chiến! Quyến chiến!" rất hùng hồn. Thỉnh thoảng có bô lăo nghệ sĩ quên bài, hát rớt giọng.  Bà bầu Nhứt Nương lên ruột v́ sợ bể dĩa. Vậy mà, lúc diễn ngọt xớt. Hoạt cảnh xuất hiện đúng thời điểm những vấn đề biển Đông đang nóng bỏng. Khán giả tán thưởng màn hoạt cảnh, vỗ tay rào rào.

 

                    Munich- Đức Quốc 2011

 

 

Ngọc Hiền đã có lần nhận xét, thật may mắn, tôi hát dở mà học giỏi. Nếu ngược lại, chắc đời tôi sẽ là một chuỗi những trắc trở, tai họa nhỏ nối dài tai  họa lớn.

 

Tôi biết, vì tật mê nhạc của tôi, vì giọng hát nửa vời của tôi, bao nhiêu người quanh tôi đã phải chịu đựng nhiều. Nhưng tôi ước mong luôn đem lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho những khán, thính giả bất đắc dĩ, bằng trọn con tim đầy ắp yêu thương của tôi. Tôi mong  mọi người thân trong đại gia đình, trong tiểu gia đình và bạn bè sẽ tiếp tục vui lòng hiện diện trong đại hí viện hạnh phúc của đời tôi, để tôi được ngâm nga khúc hoan ca, mãi hoài.

 

 

Hoàng Quân